Tại một bệnh viện tâm thần
của nước Ý, do tài xế chuyên chở bệnh nhân lơ là nhiệm vụ nên bệnh viện đã bắt
nhốt nhầm 3 người bình thường.
Ba người đó bị nhốt trong
viện ròng rã suốt 28 ngày trời, hai người trong số đó còn suýt chút nữa vì điều
này mà biến thành bệnh nhân tâm thần thật sự.
Và làm thế nào họ đã thoát
ra được?
Grey Back, phóng viên người
Mỹ, đã đến nước Ý để phỏng vấn 3 người bất hạnh vừa mới được cứu thoát này.
Chuyện xảy ra do tài xế
khi vận chuyển những người mắc bệnh tâm thần, dọc đường đã để cho 3 người bệnh
bỏ chạy mất.
Để không bị mất việc, ông
ta lái xe đến trạm xe buýt, bảo với mọi người rằng ông lái xe miễn phí.
Cuối cùng, ông đã “dụ” được
3 người lên xe, rồi gắn mác “bệnh nhân tâm thần” vào những vị khách này.
Đương nhiên, muốn ra khỏi
bệnh viện tâm thần thì cách duy nhất là chứng minh bản thân mình không bị bệnh
tâm thần.
Ba người họ đã làm được điều
đó như thế nào?
Theo báo cáo của Grey
Back, 2 người trong số họ đã dùng đủ mọi cách để chứng minh với nhân viên y tế
rằng mình không phải người điên.
Tuy nhiên, họ càng nói nhiều,
nhân viên y tế càng tin chắc rằng họ chính là người điên.
Dưới đây là cuộc phỏng vấn
của Grey Back với các nạn nhân.
Grey: Khi ông bị nhốt
vào trong bệnh viện tâm thần, ông đã nghĩ ra cách gì để mà giải cứu mình?
A: Tôi nghĩ rằng, nếu
muốn đi ra, trước hết cần phải chứng minh rằng bản thân mình không bị bệnh tâm
thần.
Grey: Vậy ông đã chứng
minh như thế nào?
A: Tôi nói:
"Trái đất hình cầu", câu nói này chính là CHÂN LÝ. Tôi nghĩ, người
NÓI RA CHÂN LÝ sẽ không bị xem là bệnh tâm thần.
Grey: Cuối cùng ông
có thành công không?
A: Không, khi tôi
nói câu này đến lần thứ 14, nhân viên y tế đã chích một mũi kim vào mông tôi.
C: Tôi và A được B
cứu ra ngoài đấy. Anh ấy đã thành công thoát ra khỏi bệnh viện tâm thần, sau đó
liền đi báo cảnh sát.
Grey: Lúc đó, chẳng
phải ông cũng đã tìm cách để ra khỏi đó?
C: Đúng vậy, tôi
nói với họ rằng tôi là nhà xã hội học. Tôi nói rằng tôi biết tổng thống nhiệm kỳ
trước của nước Mỹ là Clinton, thủ tướng nhiệm kỳ trước của nước Anh là
Blair. Khi tôi nói đến tên các vị lãnh tụ của các đảo quốc thuộc Nam Thái
Bình Dương, họ liền chích cho tôi một mũi. Tôi không còn dám nói tiếp nữa.
Grey: Vậy B đã giải
cứu các ông ra ngoài như thế nào?
C: Sau khi anh ấy bị
bắt vào trong đó, cái gì cũng không nói.
Lúc cần ăn cơm thì
ăn cơm, lúc nên ngủ thì đi ngủ, những lúc cần xem sách đọc báo thì xem sách đọc
báo. Khi các nhân viên y tế cạo mặt cho anh, anh ấy nói cảm ơn.
Đến ngày thứ 28, họ
đã để anh xuất viện.
Người B sau khi
thoát ra liền đi báo cảnh sát, nhờ vậy mà giải cứu được 2 người bạn kia.
Thì ra là đơn giản như vậy!
Biện pháp tốt nhất lại
chính là KHÔNG CẦN CHỨNG MINH GÌ CẢ.
Grey Back đã phát biểu cảm
khái như vậy trong bài viết của mình:
"Một người bình thường
muốn chứng minh sự bình thường của chính bản thân mình, đó là điều vô cùng khó
khăn.
Có lẽ chỉ có những ai
KHÔNG CỐ GẮNG ĐỂ CHỨNG MINH BẢN THÂN MÌNH MỚI ĐƯỢC XEM LÀ NGƯỜI BÌNH THƯỜNG"
Những người dùng đủ
mọi cách để chứng minh rằng mình đang NẮM CHẮC CHÂN LÝ TRONG TAY, để chứng minh
rằng mình TRI THỨC VÔ CÙNG PHONG PHÚ, để chứng minh rằng bản thân mình rất ĐẠO
ĐỨC VÀ KHÔNG SAI LẦM, kể cả những người dùng đủ mọi cách để chứng minh rằng bản
thân mình rất GIÀU CÓ, SANG TRỌNG, đều CÓ THỂ BỊ XEM LÀ NGƯỜI ĐIÊN, chỉ có điều
là CHÍNH BẢN THÂN HỌ KHÔNG BIẾT mà thôi.
Ví như những người
trong lòng không chín chắn mới hết lần này đến lần khác muốn chứng minh và biểu
hiện với người khác "mình rất chín chắn", vì họ LO SỢ rằng bản thân sẽ
bị người khác cho là mình vẫn chưa chín chắn.
Càng là người BÌNH
THƯỜNG thì càng KHÔNG CẦN PHẢI CHỨNG MINH với người khác rằng bạn là người bình
thường.
Còn với những tay
cao thủ thì tất nhiên cũng không cần phải chứng minh với người khác rằng mình
đã là cao thủ.
(Quà tặng
cuộc sống)