Một buổi tối mùa hè, sau buổi
cơm tối cặp vợ chồng mới cưới nọ cùng nhau đi dạo trong rừng. Họ đang tận hưởng
những phút giây hạnh phúc bên nhau thì chợt nghe xa xa có một tiếng kêu “Cạc! Cạc!”.
- Nghe kìa, tiếng gà kêu đó! - Người vợ nói
- Không, không phải. Đó là tiếng vịt kêu. - Người chồng nói.
- Không, em dám chắc đó là con gà. - Người vợ nói.
- Không thể được. Gà gáy “Ò ó o o…” còn vịt thì kêu “Cạc! Cạc!”.
Đó là con vịt, cưng à. - Anh chồng đáp, vẻ bắt đầu khó chịu. - Cạc! Cạc! - Con
vật lại kêu. - Thấy chưa! Đó là con vịt! - Anh chồng nói.
- Không cưng à, đó là con gà. Em đoan chắc! - Chị vợ khẳng định, dậm
dậm gót giày xuống đất.
- Nghe nè, bà xã! Đó… là…
là… con… vịt. VỊTTTT… V…ỊTTTT…. Vịt! Hiểu chưa? - Người chồng giận dữ.
- Nhưng đó là con gà. - Chị vợ phản kháng.
- Đó là một con vịt đã lớn… em, em… Ngay lúc đó lại có tiếng “Cạc!
Cạc!” trước khi người chồng nói hết câu.
- Nhưng đó là con gà. - Cô vợ sắp khóc đến nơi. Trông thấy mắt
vợ ngấn lệ, người chồng chợt nhớ ra tại sao mình đã cưới người phụ nữ này.
Nét mặt dịu lại, anh ta nói
với một giọng nhỏ nhẹ: - Xin lỗi cưng. Anh nghĩ là em nói đúng. Đó là con gà.
- Cảm ơn anh! - Người vợ nói và siết chặt tay chồng. “Cạc! Cạc!”.
Tiếng kêu lại vọng ra từ trong rừng còn đôi vợ chồng nọ tiếp tục đi dạo, lòng
tràn ngập yêu thương.
Vấn đề của câu chuyện nằm ở
chỗ, cuối cùng người chồng chợt thức tỉnh và nhận ra rằng, gà hay vịt thì có gì
là quan trọng đâu? Cái điều quan trọng hơn nhiều ở đây là sự hòa hợp giữa họ,
là buổi đi dạo hạnh phúc giữa tối hè đẹp trời. Có bao nhiêu cuộc hôn nhân đã
tan vỡ chỉ vì những điều không quan trọng? Có bao nhiêu cuộc ly hôn chỉ vì “vịt
hay gà”?
Nguồn sưu tầm
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét
Có viết cho nhau cả vạn lời,
Rằng thương rằng nhớ để rồi thôi,
Chi bằng trên đường đời vạn nẻo,
Sống Để Yêu Thương thế đủ rồi...