Những câu chuyện thuật lại
về khuynh hướng nghề nghiệp trong các tập hồ sơ của Cayce có thể làm cho người
sưu tầm khảo cứu phải nêu ra nhiều câu hỏi.
Trước
hết, có vấn đề bắt đầu làm một nghề nghiệp, một vấn đề nó làm cho các Triết gia
phải lấy làm thắc mắc khi họ cố gắng truy nguyên đến tận gốc, khi linh hồn con
người mới xuất hiện lần đầu tiên trên cõi trần gian. Việc gì thúc đẩy một ngành
hoạt động này, và một linh hồn khác bước vào một ngành hoạt động khác?
Nếu tất cả mọi linh hồn đều
do Thượng Đế phát sinh từ lúc nguyên thủy, nghĩa là bình đẳng và không cách biệt,
thì tại sao có người lại hướng về nông nghiệp, có người chọn thương mại, người
thứ ba chọn nghề dệt cửi, người thứ tư hướng về âm nhạc, và người thứ năm chọn
ngành toán học? Phải chăng trong mỗi người đều có một cái động lực tế nhị thuộc
về cá tính riêng từng người, nó thúc đẩy họ vươn lên chọn lựa những ngành hoạt
động khác nhau? Nếu như thế, thì cái cá tính đó đã biểu lộ bằng cách nào?
Trong những hồ sơ của
Cayce, không có sự giải đáp rõ ràng những câu hỏi nêu trên, nhưng lại có những
tài liệu khá mỹ mãn về một điều khác: Việc gì làm cho một linh hồn thay đổi một
nghề nghiệp này qua một nghề nghiệp khác? Người ta thấy trong các hồ sơ của
Cayce có nhiều trường hợp thay đổi nghiệp như vậy, và sự phân tách các tài liệu
chỉ rằng sự thay đổi đó căn cứ trên hai yếu tố căn bản: Hoặc do lòng ham muốn,
hoặc do luật nhân quả.
Trong nhiều trường hợp đã
kể trên, chúng ta thấy rằng lòng ham muốn cũng có mãnh lực tương đương với việc
gây nhân tạo quả. Một linh hồn có thể bắt đầu nảy sinh ra ý muốn có một khả
năng hay một đức tính mới, khi họ chung đụng tiếp xúc với một người có cái khả
năng hay đức tính đó. Theo ông Cayce, nhiều người mục kích tận mắt những công
việc cứu độ thế gian của đức Jesus khi Ngài đi thuyết pháp giảng đạo và cứu chữa
người đau ốm, tật nguyền, bỗng nhiên họ có sự cảm hứng, chẳng khác như một sự
truyền nhiễm, và muốn làm y như Ngài!
Cái mãnh lực của ý muốn đó
thúc đẩy họ cố gắng trải qua nhiều kiếp để phát triển khả năng giáo dục và chữa
bịnh. Đôi khi, lòng ham muốn không phải do nơi ảnh hưởng của một người nào, mà
do bởi đương sự cảm thấy bất lực trước một tình trạng nguy cấp mà thiếu khả
năng cần thiết, nên y không thể giải cứu hay làm gì được. Dầu rằng lý do như thế
nào, lòng ham muốn là một yếu tố quan trọng của vận mạng con người. Lòng ham muốn
đó tăng trưởng lên lần lần và nắm những mục đích càng ngày càng rõ rệt cho đến
khi về sau, bởi sự chọn lựa cha mẹ và một hoàn cảnh thích nghi, một linh hồn bắt
đầu phát triển một khía cạnh mới trong tánh tình của y cho đến mức hoàn toàn.
Có lẽ phải cần đến nhiều
kiếp luân hồi sanh tử, cũng như trong các trường hợp tâm tính "Khép chặt"
và "Cởi mở", con người mới có thể hoàn toàn thực hiện sự thay đổi một
nghề này qua nghề khác dưới mãnh lực của ý muốn. Nếu điều này là
đúng, thì đó là một sự khuyến
khích quý báu cho những người nào tự thấy kém cỏi trong sự hoạt động nghề nghiệp
của mình. Có thể rằng lý do sự kém cỏi của họ, so với tài năng của người khác,
là bởi vì họ chỉ mới bắt đầu ngành hoạt động ấy không bao lâu, và chưa đủ thời
giờ để phát triển hết mọi tài năng của mình.

Ngoài lòng ham muốn, nghiệp
quả cũng là một yếu tố quan trọng trong việc quyết định thay đổi nghề nghiệp.
Thí dụ: Một quả báo tàn tật
về thể xác, khi đến lúc chính mùi và phải trả, có thể làm gián đoạn cuộc đời
nghệ sĩ tài ba đang lên của một nhà khiêu vũ, một sự nghiệp mà ông đã dày
công luyện tập và cải tiến đến mức tuyệt luân trải qua nhiều tiền kiếp. Một quả
báo làm gián đoạn nữa chừng một sự nghiệp như thế, tự nhiên là
đưa đến sự thay đổi qua một nghề
nghiệp khác, và có thể làm thức động một khả năng tiềm tàng đã bị chôn vùi và
quên lãng từ lâu.

Đó là trường hợp của một
thiếu nữ bị bịnh lao xương háng, như đã kể trong Chương năm. Sau khi mắc phải
chứng bịnh này một thời gian rất lâu, thiếu nữ ấy yêu cầu ông Cayce soi kiếp và
cho biết xem cô có thể làm nghề gì trở nên hữu ích cho xã hội. Ông Cayce khuyên
cô nên học đ
àn, và cho biết thêm rằng cô có
thiên tư về âm nhạc, vì trong một kiếp trước ở xứ cổ Ai Cập, cô đã từng chuyên
môn về loại đờn dây. Người thiếu nữ nghe theo và nhận thấy rằng quả có một khả
năng vững chắc về đờn dây, mặc dầu trước kia cô chưa hề học đ
àn bao giờ. Sau một thời gian, cô
đã có thể biểu diễn môn đờn dây trước công chúng, và mặc dầu tài nghệ của cô
chưa đủ để làm cho cô được nổi tiếng, nhưng ít nhất cô đã làm một nghề hữu ích
để tìm thấy lẽ sống cùng hạnh phúc trong cuộc đời của một phế nhân. Trong những
kiếp trước gần đây, cô đã làm những nghề nghiệp khác. Như vậy, trong trường hợp
này, một quả báo xác thân đã xuất hiện thình lình để làm gián đoạn một sự nghiệp,
và làm sống lại một tài năng đã quên lãng và bỏ phế từ lâu.


Một vấn đề khác được nêu
ra: Một linh hồn phải có kinh nghiệm về bao nhiêu nghề nghiệp khác nhau trước
khi sự tiến hóa của y được coi như là trọn vẹn? Để đi đến mức tuyệt đỉnh của cuộc
tiến hóa, mỗi linh hồn phải trải qua rất nhiều kinh nghiệm khác nhau. Trong
Thái Dương hệ, không có một linh hồn nào được coi như đã phát triển hoàn toàn về
nghệ thuật chẳng hạn, nếu đồng thời y lại hoàn toàn dốt về ngành cơ khí, y học,
hay xã hội học. Người ta có thể quan niệm rằng mỗi linh hồn phải trải qua ít
nhiều hiểu biết và kinh nghiệm về tất cả mọi ngành học thuật và hoạt động trong
hoàn vũ.
Trong rất nhiều trường hợp,
có một sự liên hệ chặt chẽ giữa vấn đề nghề nghiệp và vấn đề tâm linh. Nói một
cách khác, trong nhiều trường hợp, một sự khó khăn về nghề nghiệp dường như là
có nguyên nhân ở một sự khuyết điểm về tánh tình, cần phải được sửa chữa. Đó là
trường hợp của một người đ
àn ông độc thân, bốn mươi tám tuổi,
là nhân viên địa ốc, vì tánh tình khó khăn, nên càng ngày ông càng bị lúng túng
trong việc hành nghề của ông. Ông yêu cầu ông Cayce soi kiếp để biết xem y có
nên đổi nghề khác hay chăng, và nghề nào sẽ thích hợp với y? Ông Cayce cho biết
rằng trong một kiếp trước ông đã làm nghề dạy học, nhưng ông có một tánh chất
hung bạo, cộc cằn, và
độc đoán. Ông đã mang theo cái mầm
mống của tánh cách cứng rắn và bạo tàn đó qua kiếp này, nó làm cho ông khó hòa
mình trong sự giao tiếp ngoài xã hội. Ông Cayce khuyên không nên đổi nghề mặc dầu
ông đang bị nhiều nỗi khó khăn trong nghề nghiệp. Cuộc soi kiếp nói: "Mặc
dầu điều đó không phải dễ làm, nhưng anh đang học một bài học cần thiết."


Có nhiều trường hợp tương
tự như thế trong tập hồ sơ Cayce, làm cho người ta nhớ lại một tư tưởng của
Tolstol. Nhà văn hào này nói rằng những hoàn cảnh trong đời người giống như những
giàn tre dùng để cất nhà. Những giàn tre này được dựng lên để làm cái sườn
chung quanh, nhờ đó một ngôi nhà lầu được xây dựng lên ở phía trong. Nhưng cái
sườn tre bên ngoài vốn không có một giá trị tuyệt đối và trường cửu. Khi ngôi
nhà lầu đã dựng lên xong, thì người ta dẹp bỏ cái giàn tre ở phía ngoài. Có lẽ
những nghề nghiệp làm ăn của con người cũng có thể được quan niệm bằng cách đó,
giống như những cái sườn hay cái khuôn để nung đúc nên những điều kiện cần thiết
cho sự tiến hóa tâm linh.
Một mặt khác, những khuynh
hướng nghề nghiệp không phải luôn luôn đều có mục đích phát triển đức tính. Nó
có thể là cần thiết cũng như bao nhiêu những ngành khác thuộc về cõi giới vật
chất, mà con người phải chinh phục bằng tinh thần. Có lẽ nhờ đó mà con người phải
chinh phục bằng tinh thần. Có lẽ nhờ đó mà con người sẽ tập chế ngự vật chất,
hiểu những nguyên tắc và
định luật của đời sống và hợp tác
với Thiên Cơ.

Những tập hồ sơ Cayce chứa
đựng nhiều tài liệu về cuộc đời một số người, mà những khả năng đã bị quên lãng
từ lâu và chôn vùi trong những chỗ thâm sâu kín đáo của tiềm thức. Cuộc soi kiếp
nhắc nhở cho đương sự chú ý đến những khả năng tiềm tàng đó, và trong rất nhiều
trường hợp, những khả năng một khi đã thức tỉnh, liền có thể nảy nở mau chóng để
trở thành một thiên tư đặc biệt về nghề nghiệp. Người ta có thể truy nguyên khả
năng đặc biệt này ở những kinh nghiệm mà
đương sự đã thâu nhập được trong những
tiền kiếp. Biết được điều này, tức là biết rằng mọi người trong chúng ta có dự
trữ trong tiềm thức một số vốn kiến thức hay khả năng chưa được dùng đến, cũng
ví dụ thình lình chúng ta được biết rằng trong một thành phố mà chúng ta ở từ
thuở nhỏ, chúng ta có một số tiền dự trữ trong ngân hàng, nhưng đã quên hẳn từ
lâu.

Những sự say mê thích thú
của chúng ta về một ngành nào đều có thể truy nguyên từ những hoạt động của ta
trong những kiếp trước về ngành ấy. Có người chỉ thích thú đặc biệt về những sự
vật của xứ Tây Ban Nha; hoặc có người chỉ ưa thích những sự vật của xứ Trung
Hoa, hay Nhật Bổn chẳng hạn; đó chắc là họ đã từng sống kiếp truớc ở những xứ ấy.
Nếu những người ấy biết trau dồi, khuynh hướng của họ bằng cách học sinh ngữ
Tây Ban Nha, hoặc khảo cứu về lịch sử và văn hóa Trung Hoa hay Nhật Bản, hoặc
khảo cứu về lịch sử và văn hóa Trung Hoa hay Nhật Bản, họ có thể làm thức động
những ký ức sâu xa trong tiềm thức và những khả năng đã thâu nhập được trong kiếp
trước ở xứ ấy. Nhờ đó, họ cũng có thể tiếp xúc với những người trong những kiếp
trước đó. Sự gặp gỡ với những người mà ta đã công nhận duyên cũ từ kiếp trước
có thể hoàn toàn làm thay đổi cuộc đời của chúng ta bằng cách mở cửa chúng ta
bước vào những địa hạt hoạt động mà chúng ta không hề nghĩ đến. Việc làm đầu
tiên trong vấn đề hướng nghiệp là kiểm điểm lại những khả năng của mình chọn lấy
khả năng trội nhất của đương sự.
Nhưng trong những trường hợp
khả nghi không quyết đoán, hoặc cần đưa ra cho đương sự những cảnh cáo đặc biệt
nào đó, thì ông Cayce thường đưa ra những nguyên tắc đại cương) của họ. Những
nguyên tắc đó thường được lặp lại, nhiều lần, đến nỗi ngưòi ta có thể coi đó
như những giáo điều căn bản cho việc chọn nghề nghiệp.
Nguyên tắc thứ nhất là:
Hãy nêu cao một lý tưởng, định rõ mục đích sâu xa của cuộc đời mình, và tìm
cách thực hiện lý tưởng đó. Sự nêu cao lý tưởng và một điều quan trọng trong vấn
đề hướng nghiệp. Những cuộc soi kiếp đều nhấn mạnh rằng ta nên biết minh bạch
rõ ràng về cái lý tưởng của một người thường là phức tạp nhưng chúng ta chỉ có
thể đi đúng con đường của mình muốn đi tới. Sự lựa chọn nghề nghiệp phải căn cứ
trên vấn đề lý tưởng trước nhất.
Nguyên tắc hai là: Hãy cố
gắng giúp đỡ và phụng sự kẻ khác. Bằng cách nào ta có thể phụng sự nhân loại
cho được hiệu quả nhất? Đó là phương châm tối hậu để làm tiêu chuẩn cho việc chọn
lựa nghề nghiệp của mỗi người. Ta nên coi mình như những phần tử của nhân loại.
"Phụng sự kẻ khác, tức là phụng sự Thượng Đế một cách cao cả nhất."
đó là một câu thường được lập đi lập lại trong các cuộc soi kiếp. Một câu khác
nữa cũng thường được nhắc lại nhiều lần: "Kẻ nào muốn trở nên cao cả nhứt
trong các ngươi, là kẻ chịu làm tôi tớ phụng sự cho tất cả." "Chỉ có
một lý tưởng duy nhất, là làm cho mọi lý tưởng của ta đều hỗn hợp với sức mạnh
Sáng Tạo của Vũ Trụ; làm cho thể xác, trí tuệ, tâm linh của chúng ta trở nên
mãnh lực tích cực hoạt động để bồi đắp, trợ giúp cái sức Sáng Tạo nói trên và
cho nhân loại."
Đi kèm với phương châm
này, ông Cayce còn nói rằng vấn đề tiền bạc, danh vọng ở đời phải đi sau ý muốn
phụng sự, và chỉ là những vấn đề phụ thuộc mà thôi. Một đứa trẻ mười ba tuổi có
nhiều khả năng và chưa biết nên theo học về ngành nào, đặt câu hỏi: "Tôi
phải phát triển khả năng nào để khi đến lúc trưởng thành tôi có thể thành công
về phương diện tiền bạc?" Câu trả lời là: "Em hãy quên vấn đề tiền bạc,
mà chỉ nên nghĩ rằng em có thể trợ giúp bằng cách nào để làm cho cõi thế gian
trở nên một cõi giới tốt lành hơn. Đừng khi nào lãng phí công lao cố gắng chỉ
vì vấn đề tiền bạc. Tiền bạc sẽ đến với ta khi ta dùng khả năng của mình để phụng
sự nhân loại."
Một người khác hỏi:
"Tôi nên theo đuổi ngành hoạt động nào để có thể kiếm được nhiều tiền nhất?"
Câu trả lời cho ông là: "Anh hãy gác lại vấn đề tiền bạc. Vấn đề tiền phải
là cái hậu quả của sự thành thật cố gắng muốn sống cách nào để giúp cho kẻ khác
cùng đi trên con đường tiến hóa với mình. Sự thịnh vượng về vật chất phải đi
sau lý tưởng phụng sự. Chỉ có Thượng Đế mới cho ta sự phú quý thịnh vượng, nếu
ta xứng đáng."
Một nhà xuất nhập cảng được
lời khuyên sau đây: "Phương cách của ông phải là: Tôi muốn phụng sự đồng
loại của tôi, để cho họ có thể dùng tôi làm cái đ
à tiến bước. Tiền tài danh vọng sẽ
đến với tôi như những kết quả của một đời tốt lành và phụng sự; chứ ta không
nên coi nó như những miếng mồi thơm vì nó mà ta phải hành động trái với lương
tâm để chiếm đoạt cho được."

Nguyên tắc thứ ba là:
"Hãy sử dụng những gì mình đang có trong tay. Hãy bắt đầu từ chỗ vị trí hiện
tại của mình bây giờ." Câu này dường như thừa, vì đó là lẽ hiển nhiên. Tuy
vậy, cũng như những sự thật hiển nhiên khác, nó cần được lập lại, vì người ta vốn
hay khinh thường những điều giản dị và gần với mình, để đi tìm những chuyện xa
vời, khó khăn. Có nhiều người muốn phụng sự nhân loại, nhưng lại có một lý tưởng
quá viễn vông, không thiết thực, hoặc không phù hợp với hoàn cảnh hiện tại.
Trong khi họ nhìn thấy cái mục đích cao cả, đáng cho họ theo đuổi, thì họ lại bị
mắc kẹt trong một cuộc đời phức tạp mà họ không thể nào thoát ra khỏi. Những
trách nhiệm gia đình, hay những trở lực về tài chánh, làm ngăn trở sự thực hiện
lý tưởng của họ. Đối với những người này, những cuộc soi kiếp thường khuyên rằng:
"Người ta chỉ có thể sử dụng những gì người ta có trong lúc này." Cuộc
hành trình dài muôn dặm đường chỉ bắt đầu bằng một bước chân. Bước chân đầu
tiên đó, người ta phải làm ngay bây giờ ở chỗ vị trí hiện tại.
Một người đ
àn bà 49 tuổi hỏi ông Cayce:
"Tôi phải làm công việc gì trong đời tôi?" Câu trả lời là: "Bà
hãy giúp đỡ những kẻ yếu đuối và những kẻ vấp ngã; giúp thêm sức mạnh và can đảm
cho những kẻ thất bại." Bà ấy hỏi: "Bằng cách nào tôi có thể làm công
việc đó?" Bà hãy bắt đầu với những cơ hội hiện tại. Hãy sử dụng những gì
bà
đang có và bắt đầu ngay ở chỗ bà
đang ở. Bà hãy tin tưởng ở nơi Thượng
Đế. Bà
đừng nói rằng bà muốn làm công việc
gì và ở tại nơi nào, mà hãy nói rằng: Tôi tự hiến dâng cho Ngài. Ngài hãy dùng
tôi vào bất cứ công việc gì, và bất cứ nơi nào Ngài muốn."




Một người đ
àn bà khác cũng có sự thắc mắc giống
như thế. Bà ấy đã 61 tuổi, vợ của một vị lãnh sự nọ ở một xứ Bắc Âu. Bà ta đã
đi du lịch nhiều nơi ở miền Trung Đông và có nhiều kiến thức sâu rộng. Bà ấy hỏi:
"Tôi phải làm gì để phụng sự nhân loại một cách hữu hiệu nhất?" Câu
trả lời cũng giống như trường hợp kể trên: "Bà hãy làm bất cứ việc gì đến
với bà hằng ngày. Không phải những kẻ làm nên những kỳ công hiển hách, tiếng
tăm vang dội lẫy lừng như sóng cồn đại hải, mới là những kẻ làm được nhiều việc
nhất; mà chính là những người biết đón nhận những cơ hội phụng sự xảy đến hằng
ngày. Khi những cơ hội ấy được tận dụng triệt để, thì những dịp tốt lành hơn sẽ
xuất hiện, và những công việc phụng sự lớn lao sẽ đến với họ. Đó là bởi vì khi
ta dùng những phương tiện đang có trong hiện tại để phụng sự kẻ khác, thì những
phương tiện ấy sẽ không bao giờ mất, mà tự nó sẽ đến với ta một cách dồi dào
hơn trước."

Một người khác cũng nhận
được lời khuyên: "Anh hãy bắt đầu ở chỗ vị trí hiện tại của anh. Và khi
anh đã làm xong bổn phận. Ơn Trên sẽ khiến cho anh gặp gỡ những cơ hội tốt lành
và lớn lao hơn!" Lời khuyên có vẻ triết lý này không những áp dụng cho những
người thình lình giác ngộ và có ý muốn phụng sự nhân loại, mà cũng áp dụng cho
cả những người muốn làm những việc to tát, vang dội tiếng tăm, bất cứ trên lĩnh
vực hoạt động nào. Dường như sự lập đi lập lại trong các cuộc soi kiếp về việc
"Người ta cần phải sử dụng những gì mình đang có trong tay và nên bắt đầu
từ chỗ vị trí hiện tại của mình," là
để chống lại hai khuynh hướng thường
tình của người đời; đó là: Sự tê liệt, không hoạt động vì kiến thức hẹp hòi
nông cạn; và sự tê liệt vì một tầm nhãn quang quá bao quát rộng lớn.

Có nhiều người biết mục
đích mà họ muốn thực hiện trên các địa hạt nghệ thuật, văn hóa, khoa học hay
chính trị. Nhưng vì một sự tính toán sai lầm, họ bỏ dở giữa chừng và không làm
gì cả: Mục đích của họ dường như không thể thực hiện được. Vì họ không biết rõ
về tính cách liên tục của mọi cố gắng và mọi sinh hoạt trong đời sống con người,
nên họ không nhận thức rằng thời gian không có quan hệ gì cả, và những gì đã bắt
đầu trong một kiếp sẽ đem lại kết quả trong kiếp sau. Họ lầm tưởng rằng vì thời
gian ngắn ngủi, nên họ không thể thực hiện được mục đích, thí dụ như trở nên một
nhạc sĩ tài hoa trong kiếp này. Họ bị tê liệt cả ý chí tiến thủ, bỏ dở việc học
âm nhạc: Bởi đó họ đứng một chỗ không tiến thêm nữa, và trong những kiếp sau họ
lại khởi sự học lại từ chỗ bắt đầu! Nhưng nếu họ biết áp dụng lời khuyên đầy
minh triết của ông Cayce là hãy bắt đầu từ chỗ vị trí hiện tại và sử dụng những
gì mình đang nắm trong tay, thì sự tê liệt kia sẽ không còn, và họ sẽ dùng nghị
lực của họ để hoạt động theo đúng đường lối, với nhiều triển vọng tốt đẹp và
tin tưởng nơi sự thành công trong tương lai.
Ngoài ra, có những người
nhờ thuyết Luân Hồi đã hé mở cho họ nhìn thấy cái viễn ảnh của một tương lai
sáng lạn huy hoàng, nhưng họ lại không diễn đạt cái đức tin đó ra bằng những
hành động xử thế hằng ngày. Nhiều nhà triết học và nhân chủng học mãi đắm chìm
trong việc học hỏi khảo cứu các định luật thiên nhiên trong Vũ trụ, nó cai quản
sự tiến hóa tâm linh của nhân loại, đến nỗi họ quên rằng sự tiến bộ của con người
không phải chỉ được thực hiện bằng sự học hỏi suông mà thôi. Họ chẳng khác nào
như người du khách mãi lo nghiên cứu lộ trình trên tấm bản đồ một cách chăm chú
và say sưa đến nỗi họ không bao giờ cất bước ra đi! Họ mãi lo nhồi sọ với những
vấn đề trừu tượng siêu hình đến nỗi khi cần phải thực hiện một sự thay đổi tâm
tính hay làm một việc hữu ích để giúp đỡ nhân loại, thì lại thờ ơ chểnh mảng và
hoàn toàn vô dụng.
Những cuộc soi kiếp của
ông Cayce luôn luôn nhắc nhở cho chúng ta biết rằng dầu cho chúng ta sống trong
hoàn cảnh nào, những hoàn cảnh đó đều hoàn toàn thích hợp với tình trạng tiến
hóa tâm linh của chúng ta trong lúc hiện tại. Dầu cho chúng ta gặp phải những
hoàn cảnh khó khăn trái ngược, chúng ta cũng nên coi đó như là những cái phương
tiện để giúp chúng ta lấy đ
à tiến bước, chớ không nên coi đó
như là những chướng ngại. Khi ta biết vượt qua những khó khăn trở ngại đó, thì
chúng ta mới được coi như là xứng đáng nhận lãnh những hoàn cảnh tốt lành và
thuận tiện hơn. Trong một cuộc soi kiếp có lời khuyên như sau:

"Anh hãy nhớ rằng dầu
anh sống trong hoàn cảnh nào, điều đó cũng là cần thiết cho sự tiếp xúc hằng
ngày với mọi người, và chính là nhờ sự cải thiện từng ngày, từng giờ, từng phút
đó mà anh thực hiện cuộc tiến hóa dài hạn của anh trong tương lai. Chính nhờ xây
từng viên gạch nhỏ, mà người ta mới dựng nên một ngôi nhà lầu nhiều tầng. Khi một
linh hồn đã chuẩn bị sẵn sàng để phụng sự, nhờ sự công phu cố gắng cải tiến
không ngừng từng giờ từng phút, mà những điều kiện cần thiết cho sự tiến hóa của
y sẽ xuất hiện để giúp cho y có thể tiến hóa mau hơn, và gặp những hoàn cảnh
cùng cơ hội thuận tiện hơn.
"Vậy
anh hãy xây dựng tương lai của anh cũng như một toà nhà lầu, với những gì anh
có sẵn trong tay, và tuần tự xây từ những viên gạch nhỏ. Anh chớ nên nóng nảy vội
vàng và băn khoăn lo lắng: Tất cả mọi sự xây dựng chẳng phải là công trình sáng
tạo thiêng liêng của Ngài ư?"
xem tiếp: * CHƯƠNG 20 - Bí Quyết Đào Tạo Khả Năng
xem tiếp: * CHƯƠNG 20 - Bí Quyết Đào Tạo Khả Năng
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét
Có viết cho nhau cả vạn lời,
Rằng thương rằng nhớ để rồi thôi,
Chi bằng trên đường đời vạn nẻo,
Sống Để Yêu Thương thế đủ rồi...