Một người Ả Rập nọ có một con ngựa rất đẹp...
Ai thấy cũng gợi lòng tham muốn. Một người láng giềng tìm đủ mọi cách để mua
cho kỳ được con ngựa, nhưng chủ nhân vẫn một mực từ chối. Không còn biết làm
cách nào để thuyết phục chủ nhân, người đó đành phải nghĩ ra mưu kế để chiếm đoạt.
Biết người chủ ngựa thường hay đi qua sa
mạc, hắn mới cải trang thành một người hành khất nằm rét run bên vệ đường. Người
chủ ngựa là một người tốt bụng, gặp bất cứ ai hoạn nạn cũng đều ra tay cứu
giúp. Vừa thấy người hành khất, người đó cảm thấy thương hại, mới đề nghị trở về
một quán trọ để săn sóc.
Khi người chủ ngựa vừa
mở miệng đề nghị, thì tên bất nhân mới than thở:
- Ðã mấy ngày nay, tôi không có được một
hạt cơm trong bụng, lấy sức đâu để leo lên ngựa.
Nghe thế, con người tốt bụng xuống ngựa
để giúp người hành khất leo lên lưng ngựa. Nhưng vừa leo lên lưng ngựa, tên bất
lương hiện nguyên hình... Hắn giựt dây cương và thúc vào hông ngựa mà chạy...
Người chủ ngựa đáng thương chỉ còn biết nhìn theo mà hối tiếc! Nhưng ông cũng cố
gắng chạy theo và nói với tên bất lương như sau:
- Ngươi đã ăn cắp con ngựa của ta. Nhưng
ta sẵn sàng bỏ qua cho. Ta chỉ xin ngươi một điều là đừng bao giờ kể cho bất cứ
ai nghe mưu mẹo ngươi đã dùng để cưỡng chiếm con ngựa của ta. Một ngày nào đó,
sẽ có những người bệnh thật sự nằm rên rỉ bên vệ đường và kêu cầu sự giúp đỡ.
Ta e ngại rằng sẽ không còn ai dám dừng lại để cứu giúp kẻ hoạn nạn nữa.
*
* * + * * *
Dè dặt, thủ thế, nghi kỵ có lẽ là thái độ
thường tình của tất cả những ai đang sống dưới chế độ độc tài. Lừa lọc, phản bội,
tố cáo lẫn nhau đã khiến cho lòng người mỗi ngày một thêm khép kín... Sợi dây
chuyền của khép kín mỗi lúc một dài ra và quấn lấy con người.
Mỗi một hành động xấu, trong dây chuyền
của tình liên đới, đều gia tăng đau khổ cho người khác. Khi tôi lừa đảo, không
những hành động của tôi chỉ trực tiếp hãm hại một vài người có liên hệ, nhưng
nó cũng góp phần giảm thiểu niềm tin của không biết bao nhiêu người xung quanh.
(sưu tầm)