
Nói đến nô lệ thì chắc hẳn không ai
trong chúng ta đều muốn cả. Chế độ nô lệ đã bị xóa vĩnh viễn từ lâu, tuy nhiên
có chắc là vĩnh viễn như thế không? Chưa ai dám quả quyết cả. Chúng tôi nói vậy
bởi vì ngày nay thân phận con người tuy tự do là thế nhưng vẫn bị trói buộc một
cách âm thầm và tinh vi bằng những sợi dây ràng có khi rất dễ thương và
cũng có khi đó là những sợi dây ràng buộc đáng ghét, trói chúng ta lại bằng những
thứ gông cùm không khác gì kiếp nô lệ ngày xưa. Điều cần phân biệt ở đây là có
người "bị" trói và có người "được" trói. Được hay Bị gì gì
đi nữa thì cũng đều là nô lệ cả.
Nhưng vì sao mà lại được trói chứ? Chẳng
lẽ được làm nô lệ hay sao? Nghe thì chói tai thật đấy nhưng cũng không sai lắm
đâu. Vì cuộc sống hôm nay không thiếu những người đang chấp nhận kiếp nô lệ cho
hư danh, cho tiền tài, cho lòng tham lam, cho cả nhục dục, cho sự ganh ghét… nó
thấm nhẹ nhàng vào máu nên chúng ta cứ tưởng là không hề gì, nhưng kỳ thực nó
đang làm cho chúng ta u mê bạc nhược lúc nào không hay.
Quên cả tình nghĩa, quên cả lòng tự trọng,
quên cả nhân cách để chạy theo hư danh, chiếm đoạt cái này cái kia mưu lợi cho
mình thì có khác chi là chúng ta đang làm nô lệ cho nó. Chúng tôi nói Được là
vì họ rất muốn thế, vì họ có dám buông ra đâu, còn tìm cách giữ cho thật lâu để
kiếm ăn tới già.
Còn những người bị trói vào vòng nô lệ
thì nhiều, hầu như là số đông, vì ai ai trong chúng ta sống thì phải làm việc,
mà làm việc thì bắt buộc phải bị trói buộc bởi thời gian, bởi đồng lương, bởi
quy luật xã hội, bởi quan hệ công chúng, lắm khi chúng ta không muốn nhưng làm
sao chúng ta dứt ra được chứ? Một chế độ lương bổng chúng ta biết là không
tương xứng, nhưng chúng ta phải chịu vì không muốn mất việc, mất việc thì chúng
ta đói, do vậy mà chúng ta bị trói buộc, bị làm nô lệ cho công việc, cho lương
tiền, cho quy luật xã hội, cho những điều trái tai gai mắt… mà chúng ta đành phải
chịu, vì đó là cuộc sống.
Nói đến đây, chúng tôi lại ngẫm nghĩ rằng,
tại sao chúng ta không làm nô lệ cho những điều cao đẹp trong cuộc sống nhỉ?
Hãy cứ làm nô lệ cho lòng nhân ái để con tim mọi người biết rộng mở ra hơn đón
lấy tình thương. Hãy cứ làm nô lệ cho niềm đam mê chân chính để những ước mơ
cao đẹp trở thành hiện thực. Hãy cứ làm nô lệ cho các giá trị văn hóa để tâm hồn
được thăng hoa.....
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét
Có viết cho nhau cả vạn lời,
Rằng thương rằng nhớ để rồi thôi,
Chi bằng trên đường đời vạn nẻo,
Sống Để Yêu Thương thế đủ rồi...