Có một nhà sư đi khất thực đến một gia
đình giàu có nọ. Gia đình này có nuôi một bầy ngỗng. Khi chủ nhà mang lương thực
ra cúng cho sư thì chiếc nhẫn vuột ra khỏi tay và rơi xuống đất, có một con ngỗng
vô tình nuốt lấy. Nhà sư nhìn thấy cảnh đó và rất lấy làm khó xử: Nếu nói thật
thì con ngỗng phải chịu chết (chủ nhà mổ bụng ra lấy nhẫn), còn nói dối thì vi
phạm giới luật. Vậy nên nhà sư lựa chọn cách im lặng và chuẩn bị rời đi.
Trớ trêu thay ngay lúc này chủ nhà
chợt phát hiện ra mình bị mất chiếc nhẫn nên mới hỏi nhà sư có thấy chiếc nhẫn
của mình không. Chủ nhà hơi nghi hoặc vì thái độ khó xử kỳ lạ của nhà sự nên
thái độ càng lúc càng hằn học (vì nghĩ rằng nhà sư tham lam trộm mất nhẫn của
mình). Lúc này, nhà sư lại phải chịu thêm tiếng oan. Nếu nói thật thì được giải
oan, nhưng con ngỗng phải chết. Còn nếu giải thích rằng “tôi không thấy chiếc
nhẫn” thì hóa ra là nói dối.
Vậy nên nói thế nào đây nhỉ???