Dấu tích luân hồi là dấu ấn của một thời quá vãng
Trước đây, vấn đề
Luân Hồi, Tái Sinh, Tiền Kiếp, Hậu Kiếp chỉ được xem như là vấn đề của một số
thuyết tôn giáo.
Ngày nay, chính các
nhà khoa học, đã bắt đầu thực sự tiến bước vào sâu trong lãnh vực nghiên cứu vấn
đề. Từ những năm của thập niên 60 cho đến nay (1993) danh sách những nhà khoa học
tên tuổi đã dấn thân vào việc tìm hiểu vấn đề luân hồi đã dài thêm ra và chắc
chắn trong tương lai, sẽ có một số kết luận trung thực cho vấn đề đầy tính cách
thâm sâu huyền bí này.
Qua hàng ngàn câu
chuyện có thật đã xảy ra trên khắp thế giới với những chứng cớ và tư liệu rõ
ràng chứng minh vấn đề luân hồi chuyển kiếp đã được thu thập. Nhưng các nhà
nghiên cứu, nhất là các nhà khoa học còn muốn thêm càng nhiều càng tốt những hiện
tượng đã xảy ra có liên hệ đến những gì mà họ gọi là "những tài liệu chứng
minh". Những hiện tượng mà theo họ có thể xem là những dấu tích của Luân Hồi
theo các nhà khoa học, nếu luân hồi là có thật thì ít trên những chặng đường
chuyển hóa từ kiếp này đến kiếp khác phải có những dấu vết rơi rớt lại không
nhiều thì ít cũng giống như trong lịch trình tiến hóa của sinh vật nói chung và
con người nói riêng đã có nhiều dấu tích còn lại trên cơ thể sinh vật và sự kiện
ấy đã giúp các nhà sinh vật học, nhất là cổ sinh vật học biết được những gì đã
xảy ra trong quá khứ xa xăm mà thời gian có khi hàng vạn năm đến hàng triệu năm.
Nói tóm lại, dấu
tích luân hồi là những gì khả dĩ giúp chứng minh Luân hồi là có thật, hay ít ra
cũng là hình ảnh của dấu ấn một thời quá vãng nào đó ở con người. Để dễ hiểu
hơn, chúng ta thử đọc câu chuyện có thật sau đây đã xảy ra tại Ấn Độ: "Vết
sẹo từ tiền kiếp" mà báo India Today đã đăng tải như sau:
Titu là một cậu bé
mới 5 tuổi có cha mẹ là Samti và Makhavia Pratxa ở làng Varkhe... Lúc cậu bé vừa
lên năm thì người mẹ rất ngạc nhiên khi nghe cậu lập đi lập lại những câu nói lại
lùng:
"Tôi chính là
người đàn ông chủ cửa hàng bán máy phát thanh ở Agra. Vợ tôi là Uma, tôi phải
đến đó. Tôi chính là Suresh Vema" Cha cậu bé cũng rất ngạc nhiên khi nghe
con mình nhắc lại câu nói này, người cha kéo con lại phía bên mình và hỏi:
- "Con có thể
nói rõ thêm cho ba nghe về điều con nói không? Cậu bé chậm rãi ngước mắt nhìn
vào cõi xa xăm rồi nói:
- "Câu chuyện
xảy ra từ thuở xa xưa, nhưng tôi nhớ rõ như mới ngày hôm qua... Hôm ấy tôi lái
xe hơi về nhà. Vừa bước xuống xe, tôi đã cất tiếng gọi vợ tôi Uma đâu! Uma đâu
ra xem quà này... Bỗng nhiên tôi thấy có hai người lao về phía tôi và bắn hai
phát súng vào đầu tôi. Tôi ngã nhào ngày giữa sân... Trời ơi!
Vừa kể đến đây, cậu
bé Titu ôm đầu kêu thét lên:
- "Quân giết
người! quân khốn kiếp!", rồi liệng đồ đạc vào ngưới ch với vẻ hằn học lạ
lùng. Sợ quá, cha mẹ cậu bé vội vã cùng với cậu tìm đến vùng Agra và dò hỏi xem
nhà của người bán máy phát thanh ở đâu. Dân chúng vùng đó đã chỉ cho họ một căn
nhà dưới một ngọn đồi. Hai vợ chồng liền đến ngay căn nhà ấy và gặp một người
đàn bà ra mở cửa. Vừa trông thấy người đàn bà, Titu chạy lại kêu lên vừa ngạc
nhiên vừa mừng rỡ:
- Trời ơi! Uma!
Người đàn bà ấy
chính là Uma. Cha mẹ cậu bé sợ quá đến nỗi gai ốc đầy mình. Ngạc nhiên và kinh
hãi hơn nữa là khi họ hỏi về người chồng của bà ta (bà Uma) thì bà này cho biết
như sau:
- Chồng tôi đã qua
đời từ lâu rồi. Lúc ấy chồng tôi lái xe về nhà thì bị hai người đàn ông nấp sẵn
đâu đó bắn chết. Tôi sống với hai con từ đó đến nay.
Điều kỳ lạ hơn nữa
là cậu bé Titu đã bất thần hỏi bà Uma một câu khi thấy chiếc xe hơi đậu ở cạnh
nhà.
- Chiếc xe này của
ai? Còn chiếc xe của tôi đâu?
Bà Uma vô cùng kinh
ngạc và sợ sệt, bà nhìn hai con và trả lời cậu bé với đôi mắt ngơ ngác:
... Chiếc xe cũ bán
rồi... nhưng sao cậu bé này lại có cử chỉ và lời nói lạ lùng vậy?
Sau khi cha mẹ cậu
bé Titu kể hết mọi chuyện cho người đàn bà có tên là Uma nghe thì người đàn bà
nảy lại càng kinh ngạc hơn nữa.
Câu chuyện có thật
này mà báo chí Ấn Độ đã đăng tải làm xôn xao mọi người đã gây kinh ngạc cho giới
khoa học không ít. Tại Ấn Độ, Tiến sĩ Narender Chadha (đại học Delhi) là giáo
sư chuyên nghiên cứu về các vấn đề khoa học và siêu hình đã lưu ý đến câu chuyện
này. Đặc biệt giáo sư Eminde ở Đại học Virginia Hoa Kỳ cũng đã tìm gặp gia đình
cậu bé Titu. Điều kỳ lạ được phát hiện sau đó là vết đạn ở gần thái dương nơi đầu
cậu bé. Hỏi cha mẹ cậu thì từ ngày sinh cậu ra cho đến lúc 5 tuổi, cậu bé Titu
không có một vết thương nào trên người do té ngã hay bị đâm, bắn gì cả. Vết sẹo
tìm thấy trên, theo lời kể của cha mẹ cậu bé, có ngay từ khi cậu bé Titu chào đời.
Để chắc chắn hơn, các nhà nghiên cứu đã đến ngay nhà hộ sinh ở làng Varkhe để
yêu cầu được xem lại hồ sơ sinh sản của người đàn bà tên là Uma. Trong hồ sơ có
ghi một câu "Cháu bé có vết sẹo lạ ở thái dương khi mới lọt lòng mẹ".
Lạ lùng hơn nữa là khi được thân nhân đồng ý để cơ quan điều tra khai quật mộ
chí của người chủ tiệm Suresh Verma để giảo nghiệm tử thi thì thấy dấu vết viên
đạn xuyên qua đầu ở ngay vị trí tương ứng với vị trí vết sẹo xuất hiện nơi đầu
cậu bé Titu. Phải chăng đây là dấu tích luân hồi còn lưu lại nơi cháu bé hay chỉ
là một sự trùng hợp ngẫu nhiên? Tuy nhiên điều thắc mắc lớn lao vẫn còn tồn tại
là do đâu mà một cháu bé mới 5 tuổi như bé Titu lại có những trí nhớ cùng lời
nói hết sức lạ lùng hoàn toàn trùng hợp với những gì đã xảy ra trước khi cháu
ra đời?
Từ câu chuyện có thật
trên và vô số các trường hợp tương tự đã xảy ra trên khắp thế giới các nhà
nghiên cứu đã có được một số nhận xét sơ khởi như sau:
- Có những dấu hiệu
lạ xuất hiện trên cơ thể của hài nhi lúc chào đời. Những dấu tích ấy có từ lúc
hài nhi còn trong bào thai nghĩa là còn trong bụng mẹ.
- Những dấu tích ấy
thường khó được giới y khoa giải thích rõ ràng về nguyên nhân. Tuy nhiên, có
nhiều trường hợp chính đứa bé có mang dấu tích trên cơ thể, sau khi chào đời được
5, 6 năm đã cho biết xuất xứ của dấu tích ấy qua câu chuyện mà bé kể. Chuyện được
thuật lại về cái gọi là tiền kiếp của chính đứa bé và nội dung câu chuyện có
liên quan đến dấu tích ấy.
- Về câu chuyện có
thật của cậu bé Titu thì vết sẹo ở thái dương có thể là vết sẹo của tiền kiếp,
có thể nói đó là dấu tích của Luân hồi.
Sở dĩ đi đến kết luận
ấy là do 3 nguyên nhân:
Thứ nhất, cậu bé
Titu mới lên 5 tuổi, trí óc còn quá non nớt, có thể nói thẳng là chẳng có chút
ký ức nào trong đầu óc nhưng lại nói lên những điều không ai có thể ngờ được rằng
đó là lời của một đứa bé 5 tuổi. Thứ hai, vết sẹo trên thái dương cậu bé đã có
trước khi chào đời, nghĩa là có từ bào thai còn trong bụng mẹ.
Thứ ba, nội dung
câu chuyện mà cậu bé đã kể có liên quan đến dấu tích trên cơ thể của cậu có trước
khi ra đời. Dấu tích đó là vết sẹo mà theo lời cậu bé kể thì vết sẹo ấy có là
do súng bắn. Tại sao lại có trường hợp lạ lùng ấy?
Cho đến nay, câu
chuyện có thật này và rất nhiều câu chuyện có thật tương tự khác đã làm cho các
nhà khoa học tâm. Sự quan tâm ấy có nhiều lý do: Lý do đầu tiên không phải là vấn
đề hấp dẫn đầy vẻ siêu hình huyền bí mà chính là sự kiện từ lâu các nhà khoa học
tuy tỏ ý không quan tâm nhưng sự thật họ chưa có dữ kiện hay bằng chứng để chứng
minh rằng có hiện tượng luân hồi (Mytempsychosis) một hiện tượng mà nếu khám
phá được có thật thì sẽ làm đảo lộn nhiều lý thuyết từ xưa đến nay không những
về một số chu trình vật chất mà còn liên hệ đến sự hiểu biết thâm sâu vi diệu
hơn về cấu trúc của vật chất là các trạng thái nguyên tử. Lý do thứ hai là xác
định lại lối định nghĩa về một vài hiện tượng đặc biệt xuất hiện ngay trên cơ
thể của hài nhi khi chào đời. Nhiều hài nhi sinh ra có cơ thể dị dạng mà ta thường
gọi là quái thai, thì đó là do sự lệch lạc trong giai đoạn phát triển phôi
(embryo) hay là do những nguyên nhân sâu xa nào khác? Một vài hiện tượng thông
thường xảy ra từ xưa đến nay về dấu vết giống vết chàm, vết bớt trên da hài nhi
xuất hiện trước khi chào đời có phải do những nguyên nhân nào khác lạ lùng thâm
sâu hơn là theo định nghĩa thông thường của ngành y học hiện nay?
Vết Chàm, Vết Bớt,
Vết Sẹo Trên Da Trẻ Sơ Sinh
Nhiều hài nhi lọt
lòng mẹ, trên cơ thể xuất hiện vài dấu vết lạ. Những dấu vết ấy được khẳng định
(các nhà y học) có trước khi đứa bé chào đời. Hình dạng và màu sắc thường khác
nhau.
Theo bách khoa tự
điển thế giới (the world book encyclopedia) xuất bản tại Hoa Kỳ năm 1961 thì vết
chàm xuất hiện trên da của trẻ sơ sinh được gọi là Brithmark (vết bớt). Vết
chàm hay vết bớt năm trên da hài nhi. Trong y khoa, dấu vết ấy còn được gọi là
Angle Bite (vết cắn của thiên thần) sở dĩ gọi như vậy là do vết bớt xuất hiện
khá kỳ lạ và quả thật cho đến khoa học chưa hoàn toàn hiểu được thấu đáo nguyên
nhân.
Thật ra, vết cắn của
thiên thần còn để chỉ những vết chàm, vết bầm tự nhiên xuất hiện trên da không
riêng trẻ em mà đôi khi người lớn. Ở Việt Nam, trong nhân gian thường gọi đó là
vết ma cắn màu xanh xuất hiện một thời gian rồi biến mất, đừng nhầm với vết bớt
màu hồng đỏ. Vết bầm màu xanh được giải thích là do các mạch máu nhỏ (vi tí huyết
quản bị vỡ vì nguyên nhân nào đó như va chạm mà ta vô tình không để ý).
Vết bớt có khi ẩn
trong da, có khi nổi cộm lên sờ thấy mềm, thường có màu sắc của rượu vang được
gọi là dấu vết của rượu vang đỏ (port wine marks), có khi đỏ tươi như trái dâu
tây nên còn được gọi là strawberry marks. Theo một số nhà y học giải thích thì
vết bớt này sở dĩ có hài nhi mới sanh là do ở người mẹ là chính, do những tác động
bên ngoài lên cơ thể người mẹ hay tự bản thân cơ thể người mẹ đã ảnh hưởng lên
thai nhi trước khi hài nhi chào đời. Mặc dầu vậy, giải thích này đến nay, những
vết ấy chẳng ảnh hưởng gì lên cơ thể đứa bé và người ta có thể tẩy, xóa hoặc cắt
đi bằng cách dùng kim điện để đốt hay dùng những phương thức vật lý đặc biệt
khác.
Thật ra không phải
đứa bé nào khi lọt lòng mẹ có dấu vết ấy khi lớn lên đều kể lại quá khứ xa xăm
hay tiền kiếp mình giống như trường hợp của bé Titu. Những vết chàm, vết bớt xuất
hiện trên da hài nhi mới chào đời là dấu vết thuộc cấp độ thấp. Các nhà nghiên
cứu đã thu thập vô số các loại dấu vết trên da của trẻ sơ sinh từ nhiều nơi
trên thế giới. Giáo sư Ian Stevenson đã nghiên cứu 10.623 trường hợp về hiện tượng
đầu thai, luân hồi và đặc biệt chú ý đến các trường hợp có dấu vết bẩm sinh và
đương sự đã đưa ra những sự kiện liên quan xảy ra từ kiếp trước. Có nhiều loại
dấu vết; Vết chàm, vết bớt, xuất hiện cạn trên da của hài nhi thuộc cấp độ nhỏ.
Dấu vết mạnh mẽ, sâu đậm và nổi rõ có khi lún sâu hay nổi cao giống vết sẹo từ
một vết thương được cho là dấu vết đáng quan tâm về nhiều phương diện cả y khoa
lẫn siêu hình. Bác sĩ Mills cũng là người đã chuyên tâm nghiên cứu các dấu vết
bẩm sinh và bác sĩ đã có được một bộ sưu tập dồi dào hình ảnh và sự kiện về những
dấu vết lạ lùng này.
Cấp độ trung gian
giữa vết chàm và vết sẹo trên cơ thể hài nhi là vết thâm đen dày. Đây là dấu vết
xuất hiện trên da đôi khi tạo thành một mảng dày như lớp da thú vật. Có khi
trên lớp da ấy lại còn có lông mọc tua tủa chẳng khác nào da trâu. Trong các hồ
sơ lưu trữ tại các bệnh viện có ghi lại các trường hợp về các dấu về các dấu vết
lạ lùng này. Năm 1878, tại Hoa Kỳ có một người tên là Blake, lúc sinh ra, phần
nửa phần cơ thể bao bọc bởi một lớp da dày màu xám đen sần sùi như da voi, da
trâu, trên thế giới nhiều người có những dấu vết ấy xuất hiện hoặc ở mặt, ở cổ,
ở ngực, ở tay chân... Hình ảnh mà nhiều người thấy khá rõ là chính tổng thống
Nga Sô McGobachev cũng có dấu vết màu đỏ port-wine marks ngay trên trán và giới
y khoa cho rằng đó là dấu vết bẩm sinh.
Cho đến nay thật sự
chưa ai giải thích khác hơn về các dấu vết ấy, nghĩa là sự giải thích vẫn trong
vòng luẫn quẫn như: đó là dấu vết bẩm sinh do người mẹ khi mang thai chịu ảnh
hưởng của một vài tác nhân nào đó như chất thuốc uống, hoặc thuốc xức trên da
người mẹ hoặc thức ăn hay một tác nhân nào khác như những xáo trộn trong sự
chuyển biến của cơ thể lúc còn là bào thai hay do sự lệch lạc về cấu tạo, thành lập của tế bào, nhiễm thể, gen, do bệnh lý của cha mẹ, do hiện tượng di truyền.v..v..
Những Trường Hợp Chứng
Minh
Tuy nhiên, một số
nhà nghiên cứu đã không chịu ngừng ở giải thích đó, họ muốn tìm hiểu nguyên
nhân sâu xa hơn và nhất là khi những câu chuyện có thật liên quan đến các dấu vết
lạ lùng đó xảy ra thì không những các nhà nghiên cứu nghiệp dư, tài tử mà ngay
cả các nhà chuyên môn, các nhà khoa học cũng đều nhảy vào vòng nghiên cứu. Thật
ra vấn đề đã có từ lâu, trong nhân gian, con người đã nghĩ rằng: có thể có cái
gì đó ẩn tàng từ những vết tích trên cơ thể trẻ sơ sinh. Tại sao vết tích ấy lại
có từ lúc hài nhi ở trong bụng mẹ? Họ tin rằng đó là vết tích của kiếp trước
còn sót lại qua sự đầu thai. Nhiều câu chuyện có thật đã chứng minh những gì mà
từ lâu con người đã nghi ngờ và nghĩ đến. Chuyện cậu bé Titu với vết sẹo bẩm
sinh do súng bắn từ tiền kiếp là một trong hàng ngàn chuyện có thật đã xảy ra
trên thế giới cũng như câu chuyện có thật về trường hợp cô bé Winnie Easland đã
làm ngạc nhiên giới khoa học:
I. Chuyện có thật về
bé Winnie Easland
Bé Winie Easland mất
năm 1961 nhưng hồ sơ của bé lại được nhà nghiên cứu và sưu tập các vấn đề liên
quan tới sự đầu thai là Ian Stevenson lưu giữ cẩn thận.
Stevenson vừa là
nhà phân tâm học vừa là bác sĩ tại Virginia (Hoa Kỳ). Theo hồ sơ ấy thì cô bé
Winnie Easland chết vì tai nạn xe hơi lúc mới sáu tuổi. Mặc dù các bác sĩ đã tận
tình cứu giúp và giải phẫu cẩn thận nhưng vì vết thương quá nặng nên cô bé qua
đời. Năm 1964, người mẹ cô bé bất hạnh này lại sinh được một bé gái nữa khi cô
bé này vừa tròn sáu tuổi thì bỗng nhiên cô bé có những lời nói cử chỉ lạ lùng.
Cô bé nói với mẹ "Má ơi! con chính là Winnie đây!" khi xem tập ảnh của
gia đình thì cô bé chỉ hình của bé Winnie và nói: "con đây này!" và
cô bé đã kể rằng kiếp trước mình đã bị tai nạn được đưa vào bệnh viện giải phẫu
nhưng vết thương quá nặng nên đã qua đời. Điều kỳ lạ đáng lưu ý là khi mới lọt
lòng mẹ cô bé này đã có một dấu vết giống như đường mổ lớn nằm bên hông của cơ
thể. Đó là một dấu vết bẩm sinh. Theo bác sĩ Ian Stevenson thì phải chăng đó là
dấu vết của một tai nạn của tiền kiếp và dấu vết ấy vẫn còn theo đuổi đến kiếp
hiện tại? Đó là dấu vết của luân hồi? Cũng theo bác sĩ Stevenson thì trong hơn
hàng nghìn trường hợp nghiên cứu về vấn đề tiền kiếp và hậu kiếp thì có khoảng
vài trăm trường hợp có thể kiểm nghiệm xác định qua những dấu vết bẩm sinh trên
cơ thể. Bác sĩ Stevension cho rằng đó chính là dấu ấn của những gì xảy ra từ kiếp
trước và sẽ giúp minh chứng cho những khám phá tiếp theo về tiền kiếp của những
người mang dấu tích ấy.
II. Chuyện có thật
về bé SanJay ở Ấn Độ
Bác sĩ Stevenson đã
thu thập vô số chuyện lạ liên quan đến tiền thân của con người. Sau đây là một
số câu chuyện có thật do bác sĩ Stevenson đã đưa ra với đầy đủ bằng chứng: Câu
chuyện xảy ra tại hai ngôi làng ở miền nam Ấn Độ. Một gia đình nọ có một đứa bé
mới sinh đặt tên là SanJay đứa bé này mới lọt lòng mẹ đã có dị tật đó là các
ngón ở bàn tay mặt bị cụt. Theo sự chuẩn đoán của các y sĩ tại nhà hộ sinh thì
đó là dấu tích bẩm sinh. Nhưng đối với bác sĩ Stevenson thì đây là trường hợp
đáng lưu ý vì theo bác sĩ thông thường rất nhiều trường hợp trẻ mới sinh ra có
các ngón tay ngắn hoặc có khi không có ngón tay và thường thì cả hai tay. Riêng
trường hợp đứa bé này, các ngón ở bàn tay mặt không phải ngắn mà có dạng thể
như bị cắt ngang nên đầu ngón tay cụt rút lại như thành sẹo. Sự nghi ngờ của
bác sĩ Stevenson trùng hợp với hiện tượng lạ kỳ về đứa bé ấy. Đứa bé đã nói với
người mẹ một câu làm mọi người ngạc nhiên: "Bàn tay mặt của con ngày trước
đã bị cái máy quạt nghiền nát các ngón. Lúc đó con ở tại ngôi làng cách xa làng
này khoảng 8 cây số. Cha mẹ và anh con lúc đó hiện nay vẫn còn sống..." Thế
rồi, đứa bé đòi mẹ dẫn mình tới căn nhà ở ngôi làng đó. Tại đó có một gia đình
có đứa con trai chết vì bị máy cắt đứt các ngón tay.
Về sau Sanjay đã kể
lại như sau: "Lúc tôi đến thì đang có đám cưới trong làng, anh tôi cũng tới
dự. Tôi biết ba má và anh tôi (những người thân ở kiếp trước của tôi) nhưng họ
không biết tôi. Họ chỉ nghe chuyện tôi bảo rằng tôi là em và con trong gia đình
họ. Nhiều người vừa cười vừa nói như đùa: "Này, cháu bé hãy nói đi, tại
sao mấy ngón tay cháu lại bị đứt vậy? Còn mẹ tôi ( người mẹ kiếp trước của tôi)
thì bảo:" nếu là con của mẹ thì hãy chỉ cho mọi người cái máy ở đâu, cái
máy đã cắt mấy ngón tay con đó?" Sau đó tôi dẫn mọi người đi chỉ chổ cái
máy và lúc đó trong khi mọi người còn ngạc nhiên thì tôi vẫn quả quyết tôi
chính là con của mẹ kiếp trước của tôi đây." Bác sĩ Psricha đã hỏi Sanjay
thật kỹ ông nói: cháu còn nhớ lại lần bị cái máy cắt mấy ngón tay như thế nào
không? thì đứa bé cho biết như sau: Người cha của cháu (tiền kiếp) thường uống
rượu. Buổi chiều ông về nhà và quay máy, lúc ấy cháu loay hoay bên cái máy và rồi
bàn tay bị cuốn vào bánh xe, cháu thét lên, ba cháu cố gắng kéo tay cháu ra. Thế
rồi các ngón tay đứt lìa. Mọi người chạy lại. Họ mang cháu đến bệnh viện... Mẹ
cháu vừa khóc, vừa bế cháu lên xe bò..." và sau đó cháu thiếp đi... vì đường
đến bệnh viện quá xa nên cháu đã chết sau đó."
Sau cuộc thử thách
thực hư về những gì chứng minh đứa bé trước đây (tiền kiếp) là con của gia đình
này, đứa bé được người mẹ ruột (hậu kiếp) dẫn đến nhà của gia đình cha mẹ có
người con trước đây bị chết vì bị cái máy cắt đứt năm ngón tay (tiền kiếp). Cuộc
hội ngộ thật lạ lùng. Đứa bé đã thốt lên một câu như người lớn: tôi đã chết một
lần và tôi lại được sinh lần nữa và ở đây". Bác sĩ Pasricha hỏi người đàn
bà mà đứa bé nhận là mẹ mình rằng: " nếu quả thật cháu bé này là con của
bà, cho dù bà ở kiếp trước thì bà tính sao?" Người đàn bà trả lời: "
Dĩ nhiên là tôi vui vẻ chấp nhận cháu là con tôi. Cháu đã muốn tôi làm mẹ thì
tôi quyết định rằng cháu là con tôi..."
Riêng đối với người
mẹ mới sinh ra cháu bé thì tình cảnh thật vô cùng nan giải. Bà khóc thút thít nắm
tay đứa bé vừa mếu máo vừa nói: "con là con của mẹ, Sanjay à!" Thế rồi
chung cuộc, các bô lão trong làng đã đứng ra dàn xếp ổn thỏa. Đứa bé là con
chung của hai gia đình. Giờ đây đứa bé đã là một thanh niên mạnh khỏe và vui vẻ
hòa đồng giữa hai nhà. Anh ta thường nói: khi tôi đến ở nhà này, tôi lại nóng
lòng mong về lại nhà kia, rồi khi tôi đến ở nhà kia, tôi lại nóng lòng muốn về
nhà này... Hiếm ai có được nhiều cha mẹ anh em ruột như tôi."
Hiện nay người con
trai tái sinh này có đến 7 người anh và cứ đều đặn, anh ở nhà này một tháng rồi
lại đến nhà kia ở một tháng. Hai gia đình ở hai làng cách xa nhau 8 cây số tự
nhiên có một mối liên lạc thân tình, đó là đứa con chung của hai kiếp.
III. Chuyện có thật
về cô gái ở Miến Điện.
Một trường hợp khác
do bác sĩ Stevenson nêu lên cũng đã gây một ấn tượng sâu sắc lạ lùng về hình ảnh
của vết tích tiền kiếp. Đó là trường hợp của một cô gái Miến Điện (nay đã có
gia đình) cô gái này có dấu vết bẩm sinh, lúc sinh ra bàn tay mặt các ngón bị cụt
gần sát ở bàn tay, cô thường nhớ lại dĩ vãng của cô thật lạ lùng, đó là tiền kiếp
của cô, một dĩ vãng quá xa xăm. Điều đặc biệt lúc ấy cô là một người đàn ông,
và người đàn ông này đã tạo nhiều điều đau khổ cho người vợ khiến người vợ phải
tự vẫn. Bà mẹ vợ căm hận, quyết tìm cách trả thù cho con gái nên đã thuê một
tay giết mướn, tên này đã dùng một thanh kiếm chém người đàn ông này khi anh ta
đang đi xe đạp. Lúc đó vì sợ quá, anh vừa đưa tay ra đỡ vừa kêu lên: trời ơi! đừng
giết tôi!... Nhưng tên giết mướn đã đưa một đường kiếm cắt đứt các ngón tay người
đàn ông và rồi đâm chết. Bức ảnh mà bác sĩ Strverson đã đưa ra trong một buổi
thuyết trình tại đại học Virginia Hoa Kỳ cho thấy rõ bàn tay cô gái với các
ngón tay bị cụt, đó chính là dấu tích còn lại của kiếp trước của cô, (lúc ấy cô
là một người đàn ông).
IV Chuyện có thật về
cháu bé ở Thổ Nhĩ Kỳ.
Bác sĩ Stevenson
còn nêu lên trường hợp một đứa bé Thổ Nhĩ Kỳ mà bác sĩ dã chụp hình được. Đứa
bé này tự nhiên kể lại tiền kiếp của mình từng chi tiết: kiếp trước là một chủ
máy xay bột. Một hôm có sự xích mích với khách hàng và không may, chủ máy xay bột
bị đánh chết, bởi một vết thương nặng sau đầu. Khi sinh ra đứa bé này có một dấu
vết bẩm sinh rất lạ giống như dấu tích bởi một chấn thương gây ra. Vị trí có dấu
vết ấy hoàn toàn trùng hợp với những gì mà đứa bé ấy đã mô tả về những gì đã
gây ra cái chết trong tiền kiếp.
Bác sĩ Stevenson đã
thu thập rất nhiều sự kiện liên quan đến các vết tích của tiền kiếp. Bác sĩ cho
rằng: Có nhiều trường hợp các vết tích này không liên hệ đến vấn đề di truyền
và có dạng thể rất lạ lùng mà các nhà sinh vật học cũng như giới y khoa không
thể kết luận đó là do sự lệch lạc trong giai đoạn chuyển từ phôi đến thai hoặc
nhiễm sắc thể có sự cố nào đó. Có lần bác sĩ Stevenson đã chụp ảnh và quan sát
1 dấu vết đặc biệt trên thân mình một cháu bé vừa mới sinh giống vết thương do
đạn bắn. Có 2 dấu vết tương ứng nhau. Dấu trước nhỏ tròn trong khi dấu sau rộng
hơn và không đều. Có khoảng 15 trường hợp tương tự đã được bác sĩ Stevenson sưu
tập và chụp ảnh đầy đủ để tìm tài liệu nghiên cứu và bác sĩ hy vọng vấn đề sẽ
rõ hơn thêm khi cháu bé lớn lên, có thể cháu sẽ tự nhiên kể lại những gì xảy ra
ở kiếp trước...
Hiện nay, những dấu
vết bẩm sinh đang được các nhà nghiên cứu lưu tâm không phải đều thể hiện qua
các vết chàm vết sẹo trên cơ thể mà những dấu tích ấy đôi khi còn xuất hiện ở cấp
độ rõ nét hơn và hiện hữa dưới dạng thể như một cơ quan của cơ thể ngoài ra theo
các nhà nghiên cứu thì còn có một số dấu tích khác trên cơ thể con người cần được
lưu tâm tìm hiểu thêm. Sau đây là một số dấu tích chính:
Hài Nhi Có Đuôi.
Đối với các nhà
khoa học thì đây là một trong những trường hợp về quái thai dị dạng. Tuy nhiên
nếu giải thích rằng quái thai là hiện tượng phát sinh do sự lệch lạc về các gen
ở nhiễm sắc thể trong lãnh vực di truyền thì đó chưa phải là tận cùng của
nguyên nhân của vấn đề dù cho là giải thích là hoàn mỹ thì điều này cũng chứng
tỏ trong gen ấy có ẩn chứa những gì liên quan đến loài khác. Khi thấy một hài
nhi có đuôi xuất hiện nhiều nghi vấn đã đặt ra: Tại sao cơ thể hài nhi không bị
lệch lạc hay tạo quái tượng mà trái lại cơ thể lành lặn, mạnh khỏe nhưng chỉ có
thêm một cái đuôi mà thôi. Cái đuôi ấy do đâu mà có. Darwin dựa vào thuyết tiến
hóa của mình để giải thích rằng cái đuôi chính là đốt xương cùng của cột sống
kéo dài ra. Ở người đốt xương cùng chính là cái đuôi của loài động vật có vú,
qua sự tiến hóa hằng triệu năm để thành người cái đuôi rút ngắn lại. Vậy theo
thuyết cấu tạo và giao thoa của nhiễm sắc thể, gen di truyền cũng như theo thuyết
tiến hóa của Darwin, sự giải thích nguyên nhân nào hài nhi có đuôi vẫn chưa được
rõ ràng trong khi từ cổ đại đến nay có vô số những trường hợp các con trẻ mới
sinh có đuôi một cách kỳ dị.
Những trường hợp đặc
biệt này được tìm thấy qua các tài liệu lưu trữ ở các bệnh viện. Năm 1872,
Lissner cho biết có trường hợp một bé gái vừa mới chào đời đã mang sau mông một
cái đuôi. Năm 1884, Lissner lại có dịp thấy một trường hợp tương tự: một bé gái
có đuôi đo được 13 cm. Nhiều trường hợp hài nhi chào đời cơ thể có đuôi được thấy
ở nhiều nơi. Oliver Wendell Holwes năm 1890 cho biết ở Luân Đôn (Anh) có một đứa
bé trai có cái đuôi thật lớn, quan sát cái đuôi ấy, các nhà y khoa khẳng định rằng
chẳng khác gì mấy với đuôi loài vật như đuôi bò, đuôi trâu. Ở Đông Dương người
ta cũng tìm thấy nhiều trường hợp tương tự. "Bé Mọi" là tên của một
bé trai 12 tuổi có đuôi dài. Bartels đã mô tả rõ ràng 21 hài nhi chào đời với
cái đuôi mọc dài ra từ đốt xương cùng. Chính nhà sinh vật học nổi danh Charles
Darwin (Anh) là người đã từng theo dõi, nghiên cứu các trường hợp về người có
đuôi và đã cho rằng đây là một trong nhiều hiện tượng chứng minh về sự tiến hóa
của sinh vật).
Tại đại học Cambridge
và New York, các nhà khoa học đã ghi nhận trường hợp một hài nhi da đen (sinh gần
Louisville) mới chào đời 8 tuần lễ nhưng đã có đuôi dài 5cm.
Nhiều người có đuôi
và đặc biệt ở phần cuối đuôi còn có một túm lông trông giống như đuôi bò, trâu
hay sư tử.
Ở Hibernia cũng có
nhiều trường hợp như vậy. Nhiều người có đuôi khá dài. Theo một tài liệu y khoa
ghi trong cuốn Medical Curiosities của Geotge M. Gould và Walter L. Pylle thì
vào năm 1690, Blachard đã trông thấy và mô tả một người đàn ông tên là Emanuel
Koning, người này có đuôi và Gosselin cũng thấy tại bệnh viện một người có đuôi
dài khoảng 10cm.
Hài Nhi Có Sừng, Có
Gạc
Trường hợp đặc biệt
khác đáng lưu ý là người có sừng, có gạc trông như sừng tê giác, sừng trâu, bò
được nhiều nhà y học quan tâm. Howse, Cooper và Treves đã thu thập nhiều trường
hợp đặc biệt về người có sừng (Hurman horms). Những người này khi mới sinh ra
có sừng có gạc ở đầu hay mặt, càng ngày sừng càng lớn và dài ra. Có người sừng
mọc ở trán, ở mũi, ở hai bên đầu trông giống như loài thú có sừng. Lamprey (bác
sĩ ở Luân Đôn) đã có lần thấy một người có sừng ở Phi Châu, cái sừng phát sinh
do xương hàm trên phát triển dài ra. Có người sừng này lại phát triển ngay trước
trán.
Warren cho biết đã
có lần đo được đo chiều dài một chiếc sừng mọc trước trán một người đàn bà là 6
inches, vào năm 1696, một người đàn bà ở Pháp có sừng dài 12 inches mọc ngay
trước trán.
Năm 1886 ngay tại Học
Viện Y Khoa, có lần nhà nghiên cứu Vidal đã giới thiệu và tường trình về trường
hợp một người đàn bà có 2 sừng mọc trên đầu, mỗi sừng dài 10 inches. Một trường
hợp khác, một người đàn bà sống gần York có cái sừng mọc ngay ở mặt. Sau một lần
té ngã, cái sừng bị gãy nhưng sau đó sừng ấy vẫn còn tiếp tục mọc lại.
Người Có Nhiều Vú.
Một trong những trường
hợp đặc biệt khác mà từ lâu được các nhà nghiên cứu về sinh lý học cũng như về
hiện tượng siêu hình lưu tâm là người có nhiều vú. Charles Darwin đã gọi trường
hợp này là một trong những trường hợp của hiện tượng trở lại giống cũ "hiện
tượng lại giống". Theo đó thì qua sự tiến hóa của toàn bộ cơ thể một cơ
quan nào không còn cần thiết sẽ thoái hóa dần để rồi mất hẳn. Trong thời gian
thoái hóa sẽ còn một giai đoạn chuyển tiếp dài và cơ quan ấy vẫn còn lưu lại
trên cơ thể mà cấp độ hiện hữu giảm dần để chỉ còn lại dấu vết, ví dụ ở bào
thai người có giai đoạn phôi có khe mang như cá... Từ cổ đại, người có nhiều vú
được tượng trưng bởi tượng thần Artemisia hay Diana (ở Đông Phương cổ đại). Nhiều
nhà nghiên cứu đã sưu tập các trường hợp này khá nhiều.
Năm 1876, Peuch đã
thu thập được 77 trường hợp về người có nhiều vú, Engstrom cũng đã tham gia
nghiên cứu. Bartholinus (Thomas) đã quan sát một cá thể dị hình, đó là một người
đàn bà có ba vú. Gardneer đã mô tả một người đàn ông có 4 vú. Trong khi đó có
người đã gặp một người đàn ông có đến 6 nuốm vú. Khi người này ở trần nằm ngủ
trông phần ngực bụng anh ta giống con heo nái với hai dẫy vú. Ngay ở Hoa Kỳ người
ta cũng biết nhiều người có nhiều vú trong đó hai người Việt Nam hiện sống tại
California (một người có 4 vú, một người có 6 vú).
Người Voi
Ở Leicester có một
trường hợp rất lạ về người Voi (elephant man). Đây là một người đúng nghĩa về
hình dạng, cách ăn uống sinh hoạt và đi đứng nhưng gương mặt và thân hình phần
lớn cấu tạo bởi lớp da sần sùi giống da voi. Điều đáng lưu ý là trước khi người
này được sinh ra đời không lâu thì bà mẹ anh ta bị một con voi ở gánh xiếc tấn
công nhưng may mắn thoát chết. Người voi đi đứng và nằm ngồi có vẻ khó nhọc vì
cái đầu quá nặng, rồi ngày 11 tháng 4 năm 1890, trong khi đang nằm ngủ trên giường,
người voi bất thình lình trở mình, cái đầu nặng nề đã không chuyển đổi kịp vì
thế cho nên đã làm lệch khợp xương cổ. Trong cuốn Autour du monde có thuật lại
chuyện một người đàn bà tên Mu Mu (người Sudan Phi Châu) sinh hạ một lần hai bé
trai.
Cặp sinh đôi này có
dạng thể rất kỳ dị, thoạt nhìn vào trong gương mặt giống voi con và hai đứa bé
này chỉ sống được một năm thì tự nhiên cả hai đều bị bệnh viêm màng não mà qua
đời. Điều đáng chú ý là gia đình dòng họ người đàn bà này chuyên sinh sống bằng
nghề săn bắn voi để lấy ngà. Câu chuyện có thật này đã được các nhà nghiên cứu
về hiện tượng luân hồi quả báo ghi nhận để giải thích phần nào về vấn đề nghiệp
quả. Phải chăng gia đình người đàn bà này đã tàn hại không biết bao nhiêu loài
voi mà quả báo tượng trưng là sinh hạ hai đứa con sinh đôi có dáng thể của loài
voi và bị chết yểu? Phải chăng đó lài giai đoạn đầu của lời cảnh báo, nhắc nhở
về những hành động mà gia đình dòng họ này đang gieo rắc?
Người Có Lông Như
Lông Thú.
Đây là trường hợp
khá phổ biến trên thế giới từ xưa đến nay và được các nhà nghiên cứu chụp hình
cẩn thận, rõ ràng để làm tài liệu. Phần lớn các hình nhi thuộc trường hợp này
khi chào đời thân mình có đầy lông, sau đó càng ngày lông càng mọc dài và dày
như loài thú. Vào thế kỷ thứ 16, một tài liệu của Aldrovandus đã ghi nhận ở đảo
Canry có một gia đình 4 người, tất cả đều giống loài chó lông xù vì từ mặt đến
thân mình đều có lông dài bao phủ. Tuy nhiên họ vẫn ăn uống, sinh hoạt và nói
chuyện bình thường.
Năm 1883, người ta
đã đem một cô bé người Trung Hoa tên là Krao (lúc đó lên 7 tuổi) đến biểu diễn ở
Anh, Pháp, Hoa Kỳ, cô bé chẳng có gì đặc sắc ngoài bộ lông dài và dày màu đen
bao phủ toàn bộ cơ thể trông xa chẳng khác nào một con thú.
Ngày 30 tháng 9 năm
1977, ở Trung Hoa có một cháu bé chào đời cháu bé này được đặt tên là Yu
Zhenhuan mà nét độc đáo là cơ thể cháu bé đều phủ bởi lớp lông măng mọc dài,
màu đen trông giống một con mèo.
Theo Yule và
Crawford, hai nhà sưu tập các dấu vết luân hồi thì ở Miến Điện có một gia đình
mà từ cha, mẹ đến con gái và cháu gái đều có lông bao phủ cơ thể. Đặc biệt ở mặt,
có lông măng còn mọc dài bao phủ rất dày trông giống như loài khỉ.
Một nhà báo Hồng
Kông kể lại rằng: có một gia đình Trung Hoa sống ở Ma Cao có đứa con gái giống
khỉ (từ mặt mày tay chân đều có lông mọc dày dáng dấp cử chỉ cũng rất giống khỉ).
Cô gái này chỉ cất tiếng lí nhí như khỉ vượn chớ không nói được tiếng người và
chết năm 1954. Theo người trong vùng cho biết thì cha mẹ cô này chuyên nấu và
sản xuất cao khỉ. Người mẹ cô gái hàng ngày phải rạch da và lột da khỉ với từng
mảng lông lớn.
Phải chẳng hình cảnh
ấy cứ ăn sâu và chồng chất mãi trong ký ức khiến lúc mang thai bà vẫn bị ám ảnh
khiến đứa con sinh ra mang hình ảnh của loài khỉ, vượn? Câu chuyện có thật này
đã được đăng tải trong báo hàng ngày của Thượng Hải năm 1995.
Những Dấu Tích Kỳ Dị
Khác
Theo các nhà
nghiên cứu về các dấu tích kỳ lạ trên cơ thể hài nhi thì có nhiều dấu tích rất
đặc biệt xuất hiện trên cơ thể của đứa bé vừa chào đời. Người ta tự hỏi đó là dấu
tích của quá khứ, của luân hồi hay của hiện tượng lệch lạc cấu tạo có sự biến
chuyển của phôi tử giai đoạn phôi đến thai nhi) tạo ra quái thai? Theo tài liệu
y khoa của tiến sĩ George M. Gould và Walter L. Pyle (trong cuốn Medical
curiosities, xuất bản vào năm 1982 ở Hoa Kỳ thì năm 1493, đã có trường hợp một
hài nhi chào đời mà cơ thể mang dạng thể của 2 loài sinh vật: từ đầu xuống ngang
thắt lưng là dạng thể người với 2 tay, đầu, mặt mũi, tai miệng và thân mình
bình thường. Nhưng từ thắt lưng trở xuống lại có dạng của loài chó với 2 chân đầy
lông và cái đuôi hơi cong.
Theo Lycosthenes
thì vào năm 1110, tại Liège có một người đàn bà sinh hạ một hài nhi, đầu, mặt
và 2 tay đều thuộc dạng người nhưng phần còn lại thì có dạng thể một.
Năm 1547, ở
Cravovia có một hài nhi rất lạ: Đầu người nhưng có mũi dài như mũi loài voi,
chân có màng bơi giống như chân ngỗng hay chân vịt ngoài ra từ đốt xương cùng lại
có đuôi mọc dài. Ở Huế có một gia đình chuyên làm thịt heo, mỗi ngày vợ chồng
nhà này giết khoảng 2 đến 3 con heo. Năm 1967, người vợ có thai và sinh hạ một
bé trai. Kỳ lạ thay, khi hài nhi chào đời tại bệnh viện ở Huế thì cô mụ và các
y tá (trong đó có chị Sen, chị này là nhân chứng) kinh hãi vì thấy gương mặt
hài nhi rất kỳ dị, hai mắt ti hí còn mũi và miệng kéo dài dính nhau trông giống
như một con heo. Hài nhi chỉ sống được ba tháng thì qua đời. Người hàng xóm kể
rằng, trước khi đứa bé ấy chết có một chuyện lạ là người chồng chở 2 con heo
sau vườn thì trong nôi, đứa bé vùng khóc thét lên rồi tắt thở. Hai vợ chồng này
sợ quá từ bỏ nghề giết heo và cùng nhau vào Quảng Ngãi mở một cơ sở làm gạch.
Trong vụ Tết Mậu Thân, cả hai vợ chồng đều trúng đạn chết bên đường, câu chuyện
có thật này do anh L.V.H. học sinh Đệ tam A Quốc Học Huế là người đã ở và ăn
cơm tháng tại gia đình này kể lại.
Một Số Suy Đoán Từ
Các Dạng Thể Kỳ Lạ Bẩm Sinh.
Qua những hiện tượng
đã xảy ra từ những hình ảnh kỳ dị của hài nhi, những tin về lý thuyết Luân hồi
cho rằng: đó là một trong những hình ảnh của quá khứ xa xăm, quá khứ ở đây
chính là tiền kiếp. Trong hầu hết các kinh sách của những tôn giáo nói về luân
hồi, thường nhắc đến một câu đại ý như sau:
"Muốn biết kiếp
trước thế nào thì hãy nhìn vào hiện tại..." Câu này ám chỉ rằng một người
nào đó đang sống trên cõi thế gian này nếu y muốn biết tiền thân của y ra sao
thì y chỉ cần nhìn lại thân phận y bây giờ. Con người của y hiện tại là tấm
gương phản chiếu lại hình ảnh y của kiếp trước. Xét về cuộc sống vật chất, nếu
y đau khổ, nghèo nàn thì đó là điều chứng tỏ kiếp trước y đã làm cho người khác
đau khổ, nghèo nàn hay hoang phí, thản nhiên trước khổ đau của người khác. Xét
về thể chất thì nếu y có một thân hình kỳ dị thì cứ nhìn theo những nét đặc
trưng trên cơ thể mà suy đoán kiếp trước y đã tạo ra nghiệp ác nào đó trên thân
xác kẻ khác hoặc với cả thú vật. Như trường hợp một hài nhi dị tướng mà tiến sĩ
George M. Gould và Walter L.Pyle đã nêu ra có nửa thân hình của người và nửa
thân hình của chó, những người tin vào thuyết luân hồi đều cho rằng tiền kiếp của
đứa bé mới ra đời này có thể là loài chó nên khi tái sinh. Vì một lý do nào đó
mà dấu vết và hình dạng nguyên thuỷ của kiếp trước đó là một người tàn ác đã
hành hạ dã man lên vô số các loài chó.
Những người Ai Cập
cổ đại, người Hy Lạp, một số người da đỏ vùng Bắc Mỹ, nhiều dân tộc ở Phi Châu,
Á Châu và những dân thuộc các đảo Thái Bình dương... đều tin vào thuyết luân hồi,
tái sinh, họ còn tin vào thuyết con người có thể đầu thai làm thú vật( thuyết
animism), hoặc thú vật có thể đầu thai làm người. Bởi sự luân hồi là một sự tiến
hoá. Theo quan niệm của những người tin vào thuyết luân hồi thì ở kiếp này ăn ở
phúc đức hiền lương thì kiếp kế tiếp sẽ hưởng được sự tốt lành. Con người phải
trải qua nhiều kiếp do bởi nghiệp lực, hay nói khác đi do những gì mình đã tạo
ra trong lúc còn sống( Kiếp hiện tại). Trải qua nhiều kiếp như thế, nếu mỗi kiếp
đều tạo nghiệp lành thì dĩ nhiên kiếp kế tiếp hưởng được thành quả tốt do nghiệp
trước đó tạo nên. Nếu tạo nghiệp lành qua nhiều kiếp liên tục tức là đã có một
sự tiến hóa tốt lành từ kiếp này đến kiếp khác, càng về sau càng tốt hơn thêm.
Dĩ nhiên sự tiến hóa trong luân hồi ấy sẽ giúp linh hồn đi đến chỗ an lành siêu
thoát sau này. Nếu linh hồn ấy từ loài thú vật thì trải qua sự tiến hóa của nhiều
kiếp linh hồn ấy sẽ đầu thai làm người và khi đã thành người cũng phải chịu trải
qua các kiếp luân hồi tái sinh và nếu tiếp tục tạo được nghiệp lành qua nhiều
kiếp người, tức là tạo sự tiến hóa về nghiệp trong luân hồi ở kiếp người thì chắc
chắn linh hồn này sẽ tới được cõi tốt lành siêu thoát không còn tái sinh nữa...
Do đó, đối với các hình ảnh về người có đuôi, người có lông như loài thú, người
có nhiều vú, hay có sừng có gạc v.v... đều được họ giải thích đó là những dấu
tích của luân hồi, hay dấu ấn của tiền kiếp. từ một vết chàm,vết sẹo tới lớp da
sần sùi có lông tua tủa trên người của hài nhi nào đó mới chào đời, cho đến các
hình ảnh dị kỳ hơn của một cơ thể biến thái có dạng thể người lẫn thú... gớm
ghiếc... tất cả đều có liên quan đến những gì trong tiền kiếp mà người ấy đã sống,
đã hành động....
Cũng theo những người
theo thuyết luân hồn chuyển kiếp hay luân hồi quả báo thì mặc dù chi tiết hành
động của con người ở tiền kiếp ra sao đã khiến tạo ra trong hiện tại những đặc
điểm xuất hiện trên cơ thể thì họ chưa biết rõ, nhưng họ tin chắc rằng đó là viết
tích của những gì từ kiếp trước. Là hậu quả của hành động ở tiền kiếp.
Các vị Lạt Ma Tây Tạng
cho rằng: "Những gì mà khoa học gọi là quái thai thì đó chỉ là cách gọi".
Các nhà khoa học khi thấy một hài nhi chào đời mang dạng thể dị kỳ thì gọi đó
là quái thai (Monster) vì do những lệch lạc nào đó trong khâu di truyền cá thể
hay trong khi chuyển biến từ phôi đến bào thai có sự xáo trộn, bất đồng bộ. Mới
đây, khi khoa học di truyền (gentics) phát triển, các nhà khoa học còn cho rằng:
do sự chuyển hóa, sắp xếp, phân chia hay lệch lạc của các gen trong nhiễm sắc
thể (Chromosome) mà phát sinh ra quái thai. Cũng theo các nhà sinh vật học, các
hình ảnh lạ xuất hiện trên cơ thể người dù cấp độ nhỏ như vết chàm, mảng da sần
sùi cho đến người có bộ mặt gớm ghiếc, chân tay dị dạng... đều phát sinh từ những
nguyên nhân vừa kể và ngoài ra còn do sự tác động của bệnh lý ví dụ bệnh giang
mai dễ sinh quái thai khi người mẹ hay người cha mang bệnh này, hoặc đôi khi
còn do tác dụng của thuốc uống thuốc chích vì dụ người mẹ dùng một loại thuốc
nào đó trong khi đang mang thai có thể làm biến đổi lịch trình chuyển hóa của
bào thai. Có nhiều thuốc ngừa thai gây lên bệnh quái thai... Tuy nhiên, theo
các nhà nghiên cứu chuyên về luân hồi thì vấn đề không thể truy nguyên từ nửa
chừng của sự kiện bằng những gì thấy trước mắt. Thật sự cách giải thích của các
nhà khoa học chỉ hợp lý (theo lãnh vực khoa học) đối với một vài sự kiện mà
thôi. Riêng đối với trường hợp của bé Titu, của bé Winnie Easland thì quả thực
các nhà khoa học chưa hoàn toàn giải thích đầy đủ, bởi lẽ khoa học thực nghiệm
chỉ chứng nhận những gì có tính cách rõ ràng, có chứng cớ hiển nhiên thì những
trường hợp đã xảy ra (có đến hàng nghìn trường hợp) như đã nói trên dù sao cũng
vẫn có chứng cớ và đó là điều làm cho một số nhà khoa học phải khựng lại ở giai
đoạn giải thích hiện tượng vì họ cảm thấy có nhiều trường hợp không thể nào giải
thích theo lý thuyết khoa học mà họ thường dùng được.
R. Ruly, nhà vật lý
nổi danh đã đi vào lãnh vực nghiên cứu các hiện tượng siêu linh cho rằng:
"những nhà khoa học không nên cứng nhắc khi giải thích mọi hiện tượng xảy
ra thoe một chiều với luận lý mà con người đã có vì hai vấn đề; một là con người
sẽ càng ngày càng khám phá ra nhiều sự kiện mới và hai là con người đang sống
trong một không gian giới hạn của quả đất nên mọi vấn đề thường bị giới hạn
trong khoảng không gian đó. Cũng như chịu ảnh hưởng, tác động của những hiện tượng
cơ học, vật lý ở không gian đó mà thôi.
Thật ra, từ lâu, một
số lớn vấn đề đã được giới khoa học quan tâm nghiên cứu và những khám Phá ấy
thường bắt nguồn từ những gì có tính cách đơn giản, bình thường hoặc đôi khi đượm
màu mê tín, hoang đường từ những nhận định phát sinh trong dân gian hay từ các
tôn giáo. Do đó một số lớn các nhà khoa học đã không ngừng thu thập tất cả mọi
tài liệu, ngay cả những tài liệu mà sự kiện xảy ra có tính cách mơ hồ hoặc đôi
khi đầy vẽ ma quái lạ lùng vì theo họ, một ngày nào đó, sự kiện sẽ có thể được
chứng minh rõ ràng. Nhà bác học Einstein cũng đã có lần phát biểu như sau: Thuyết
tương đối được phát sinh từ một nghi vấn về một định lý mà ra.
Sự nhận thức của
con người là cả một sự tiến hoá dài, ngay lý thuyết và nhận định của các nhà
khoa học đã tiến những bước rất dài, dĩ nhiên cũng đã đi từ những sai lầm này đến
sai lầm khác và được cải thiện sửa đổi, hoàn chỉnh. Chắc chắn trong tương lai sẽ
có những vấn đề khoa học "sẽ phải sữa đổi" khi khám phá ra những sự
kiện mới hơn...
Ngược dòng lịch sử
nhân loại, không hiếm những nhận định sai lầm phát sinh từ các nhà khoa học.Thuyết
tự nhiên sinh xuất hiện cách đây mấy thế kỷ với sự tham gia của biết bao nhà
khoa học. Có ai nghĩ rằng thời đó nhiều khoa học gia tin rằng bùn sinh ra giun
và thịt sinh ra giòi? Cũng như từ cổ đại vẫn có nhiều nhà khoa học tin rằng sự
phối hợp giữa chó và người sẽ sinh ra người có dạng thể chó và người sẽ sinh ra
người có dạng thể chó. Từ lâu trong dân gian cũng tin chuyện rắn phủ mèo thì
mèo sẽ sinh mèo tam thể. Rồi khi kính hiển vi ra đời thuyết tự nhiên sinh trở
thành một lý thuyết đầy khôi hài và khi khoa di truyền học phát sinh thì thuyết
phối hợp giữa loài người và loài vật để sinh ra loài mới cũng bị xóa tan...
Có thể nói cuối thế
kỷ thứ 20 là thời gian chuyển biến trong sự nghiên cứu của các nhà khoa học.
Thay vì tập trung nghiên cứu mọi vấn đề theo hướng thuận thì các nhà khoa học
quay ngược lại sự nghiên cứu nghĩa là tìm hiểu lại vấn đề hay các hiện tượng của
quá khứ.
Ngày xưa Darwin và
trước đó là Cuvier cũng đã có những thuyết truy nguyên từ quá khứ như thuyết Đại
biến của Cuvier đã mô tả quả đất qua nhiều thời đại với những cuộc đại biến xảy
ra đã làm một số lớn sinh vật bị tiêu diệt rồi đến một thời đại khác với những
sinh vật bị tiêu diệt rồi đến một thời đại khác với những sinh vật khác xuất hiện
rồi lại bị cuộc đại biến khác (do biển tiến vào lục địa hay biển rút khỏi lục địa,
sóng thần, núi lửa động đất v..v..) Còn Darwin, nhà sinh vật học Anh nêu thuyết
tiến hóa của sinh vật và thuyết biến đổi của cơ thể sinh vật theo môi trường.
Darwin còn cho hiện hài nhi sinh ra có đuôi, có lông phủ đầy, ngực có nhiều
vú... là hiện tượng lại giống (lại là quay về, trở lại, lại giống là quay trở lại
giống cũ). Hiện tượng lại giống thật ra chỉ là một ý niệm xét về hình dạng cơ thể
mang tính chất
của giống này và giống khác như cơ thể hai nhi có đuôi, theo Darwin cái đuôi
này là dấu tích của sự tiến vì con người là cả một quá trình tiến của sinh vật.
Con người có thể xem như là kết quả của một sự tiến hóa tự động vật có vú...
Trong sinh vật học, các sinh vật tiến hóa từ nước lên cạn. Theo Darwin, ruột thừa
của con người là dấu tích của ruột tịt ở loài nhai lại khi đã tiến hóa, những
gì không cần thiết cho đời sống mới sẽ thoái hóa dần. Tuy nhiên, như đã nói
trên, hiện nay các nhà nghiên cứu không những tìm hiểu, sưu tập mọi hiện tượng,
lý thuyết, ý tưởng cổ xưa mà còn tìm cách chứng minh các sự kiện ấy cũng như
các hiện tượng về ma quỷ. Trở lại trường hợp các dấu tích luân hồi, ngoài các
câu chuyện có thật như chuyện bé Titu ở Ấn Độ hay bé Winnie Easland với chứng cớ
rõ ràng, trong dân gian tản mạn biết bao trường hợp lạ lùng nhưng có lẽ vì xảy
ra quá thường nên con người đôi khi không còn cho đó là quan trọng hoặc thấy rồi
nhưng sự kiện chưa được giải thích rõ ràng nên cũng quên đi. Một trường hợp khi
phổ biến mà dân Việt nam thường gặp là vấn đề con ranh con lộn, đó là vấn đề một
vấn đề có liên quan nhiều đến dấu vết bẩm sinh và là một đề tài lạ lùng, lý thú
hấp dẫn và đầy vẻ thâm sâu huyền bí.
xem tiếp: * Chương 4 - Dấu Tích Khác Liên Hệ Đến Hiện Tượng Luân Hồi
xem tiếp: * Chương 4 - Dấu Tích Khác Liên Hệ Đến Hiện Tượng Luân Hồi
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét
Có viết cho nhau cả vạn lời,
Rằng thương rằng nhớ để rồi thôi,
Chi bằng trên đường đời vạn nẻo,
Sống Để Yêu Thương thế đủ rồi...